I love you more than I can say...
Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đời!
Con yêu mẹ vì mẹ đã mang nặng đẻ đau để sinh ra con trên cõi đời này. Không những chỉ 9 tháng 10 ngày, mà cả cuộc đời mẹ luôn gánh phần cơ cực để con có được hình hài khỏe mạnh.Con yêu mẹ vì trong những lúc con ốm nặng, mẹ đã túc trực bên con, lo lắng cho con đến sụt ký. Mẹ đút cho con từng viên thuốc, muỗng cháo, muỗng cơm. Khi con than thuốc đắng, mẹ dỗ dành bằng việc cho con một cây kẹo thơm lừng.Con yêu mẹ vì mẹ là lá chắn vĩ đại, che chở con trước những xô bồ trong cuộc sống này. Khi con bị bạn bè ăn hiếp, mẹ bênh vực. Khi con sợ những chuyện viển vông, mẹ an ủi, dỗ dành, giải thích cho con hiểu để thôi không sợ nữa.Con yêu mẹ vì dù có đói khổ, mẹ vẫn bảo rằng no để con ngon miệng, no bụng. Dù có lạnh, mẹ vẫn bảo rằng không vì con cần ấm để ngủ ngon trong cái mùa đông cứa da cứa thịt. Dù có buồn, mẹ vẫn bảo rằng vui vì sợ con lo lắng, phân tâm trong trong cuộc sống.Con yêu mẹ, vì ánh mắt mẹ nhìn con dịu dàng nồng ấm hơn cả vầng trăng sáng đêm rằm. Con hạnh phúc vô cùng vì được tắm mình trong đôi mắt mẹ. Và dẫu con có đi bất cứ nơi đâu trên trái đất này, ánh mắt ấy vẫn dõi theo từng bước chân con.Con yêu mẹ vì mỗi khi con bước chân đi xa, mẹ lại nhắc nhở: “Không có mẹ bên cạnh, con phải tự biết chăm sóc bản thân. Khi giao tiếp thì một câu nhịn chín câu lành, với mọi người phải kính trên nhường dưới… nghe con”.Con yêu mẹ vì những lần con vấp ngã, mẹ là người duy nhất đỡ con lên, tiếp cho con sức mạnh trên quãng đường chông gai, khúc khuỷu phía trước. Và nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, con đã tự tin hơn để khám phá, vượt qua những trở ngại trong cuộc sống mà đi đến đích thành công.Con yêu mẹ vì chỉ có mẹ là người dang rộng vòng tay chờ đón ngày con trở về trong lặng lẽ buồn phiền. Và khi ấy, con biết rằng cuộc đời con đã không phải như ngày hôm nay nếu lời dạy bảo của mẹ hôm nào thật sự con lưu tâm.Con yêu mẹ vì mẹ là “kho tàng sách vô giá” đã dạy con nhiều điều hay lẽ phải. Là “con đường” dẫn con đến những chân trời mới, khám phá nhiều điều kỳ thú. Là “bài đồng dao” mà con vẫn in sâu trong ký ức tuổi thơ, mãi mãi sẽ không quên…Tấm lòng của mẹ là biển cả bao la đối với con, và con hiểu rằng không có ai thương con hơn mẹ. Ôi, mẹ kính yêu của con. Con yêu mẹ hơn tất cả mọi thứ trên cõi đời này và vì mẹ chính là mẹ của con.
Anh ơi! Anh có biết mỗi ngày trôi qua thì nỗi nhớ anh trong em lại thêm cồn cào da diết. Em không biết tình yêu của em dành cho anh sẽ kéo dài đến bao giờ, nhưng em chỉ biết rằng tình yêu đó nỗi nhớ đó ngày càng lớn dần lớn dần trong em. Em yêu anh,yêu anh bằng tất cả trái tim mình... Đã từ lâu rồi - từ cái ngày chúng mình quen nhau, em đã cảm nhận thấy anh có một vị trí đặc biệt quan trọng trong cuộc đời của em...và đúng là như vậy... Nhưng...lúc này đây, ngồi một mình, bỗng... em chợt thấy...
Em bỗng thấy nhớ anh nhiều. Em thấy lòng chợt lẻ loi. Cô đơn cùng với đêm dài. Cứ trôi theo em từng ngày. Anh ơi giờ đây em cần. Cần một bờ vai ấm áp. Nhưng không cạnh ai lúc này. Để em có nơi tựa vào. Em nhớ lại những kỷ niệm. Mà sao trong em buồn thế. Em nghe cơn gió đang về. Như anh gần kề bên em. Em đưa đôi mắt em tìm. Nhưng không thấy anh ở đây. Em yêu anh quá mất rồi. Nên ngỡ như anh về thôi ...
Từng con sóng xô ngoài khơiTừng cánh chim bay thấp thóangBước đi trong tiếng sóngGợi cho ta về những kỷ niệmNgày xưa mỗi khi hoàng hônMình lại cùng ra nơi đây quấn quít bên nhauCùng với sóng với gió ta đã hòa chung tiếng caTình em lớn như đại dươngNồng ấm hiền hòa bao dungĐã cho anh sức sốngĐể đi tới tận cuối chân trờiThời gian cứ trôi bình yênRồi một ngày khi giông bão ghé đến nơi đâyĐể rồi em đã mãi bay đi theo cánh chim trờiĐại dương mênh mông ơi hỡi em ở đâuTrời xanh bao la ơi có thấy bóng emNhờ cơn gió hãy nhắn dùm rằngTrái tim ta vẫn yêu ngườiDù ngày mai dẫu thế giới có đổi thayTình em anh xin giữ mãi trong trái timNgười ơi có còn nhớNhớ đến nơi ta hẹn hò