MMBN CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ GHÉ THĂM MM. MM MẾN CHÚC CÁC ANH, CHỊ VÀ CÁC BẠN YÊU QUÝ VUI VẺ, MẠNH KHỎE VÀ HẠNH PHÚC!

7 thg 12, 2012

CÓ KHI NÀO RỜI XA

14 nhận xét:

ANH...


Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
*       *      *
Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
*       *      *
Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh

Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
*       *      *
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
*       *      *
Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
*       *      *
Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
*       *      *
Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi...
...môi anh...???

ST

 

MÙA HOA CẢI

29 nhận xét:



 

Mùa hoa cải


Có…một mùa hoa cải
nở vàng, bên bến sông
em, đang thì con gái
đợi anh, chưa lấy chồng
.

Có một mùa hoa cải
nắng vàng trong mê mải
cầm tay, anh bối rối
anh nói lời yêu thương
.
Anh nói, rồi anh đi
chiến tranh, không ước hẹn
sợ làm con bướm trắng
thẫn thờ, chiều bên sông
.
Thế rồi, thế rồi, em
bao mùa vàng rực nắng
đợi anh, mặc hoa trôi
đợi anh trong khắc khoải
thư đi, không trả lời
.

Thế rồi, thế rồi, thôi
buồn thương hoa héo hắt
ai cũng bảo, phải quên
em đành bước sang ngang
gửi mùa xuân ở lại
gửi con tim cháy mãi
cho người…mình chờ mong


.

HÀ NỘI lạnh nhưng nhà MM có chút nắng SG của chị PT nên ấm áp hẳn lên. Thời tiết này thật đẹp để đi Vườn Cải , nhưng đi một mình thì đâu còn lãng mạn nhỉ???

10 LÝ DO ĐỂ MỈM CƯỜI

4 nhận xét:
- Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.

- Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.

- Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.

- Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.

- Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.

- Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.

- Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.

- Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.

- Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.

- Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.

Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người. Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười? Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?

Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn... Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó... Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!

Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười - tất cả điều này là một thói quen tốt. Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.

Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn. Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta mỉm cười!




27 thg 11, 2012

CÓ KHI NÀO RỜI XA

Không có nhận xét nào:

ANH...


Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
*       *      *
Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
*       *      *
Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh

Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
*       *      *
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
*       *      *
Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
*       *      *
Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
*       *      *
Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi...
...môi anh...???

ST

 

21 thg 11, 2012

TRIỆU ĐÓA HỒNG

Không có nhận xét nào:



TRIỆU ĐÓA HỒNG 



Một chuyện tình yêu anh họa sĩ
Gởi trong tranh vẽ những vui buồn
Và chàng còn yêu nàng ca sĩ
Cô gái rất yêu bông hoa hồng.
*   *   *
Tặng 1 đại dương hoa hồng thắm
Cho nàng ca sĩ anh yêu thầm
Và ngôi nhà xinh anh đã bán
Bằng dòng máu nóng trái tim mình.
*   *   *
Dưới ánh nắng sương long lanhtriệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên song thưa em như hoa cười trong nắng
Sẽ diễm phúc cho ai kia luôn yêu thương lòng say đắm
Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời.
*   *   *
Và khi bình minh em tỉnh giấc
Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng
Và vườn nhà em hoa rực rỡ
Ai đã mang hoa trao cho nàng.
*   *   *
Thầm hỏi lòng em ai triệu phú
Ai người mang đến những hoa hồng
Một mình lẻ loi trong thương nhớ
Chờ em anh đứng dưới hiên buồn




11 thg 11, 2012

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/2012

Không có nhận xét nào:












Hàng năm, cứ vào cuối thu đầu đông trong tiết trời se se lạnh thì cả nước ta lại tưng bừng kỷ niệm một ngày hội lớn - Ngày 20 / 11 - Ngày hội của hàng triệu hàng triệu nhà giáo trên đất nước Việt Nam - là ngày cả xã hội tôn vinh nghề giáo và sự nghiệp trồng người.

Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành thì thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Thầy cô giáo chính là những người cha , người mẹ thứ hai của mỗi thế hệ học trò.

“Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta trí thức”.
Thầy cô - hai chữ thiêng liêng - họ chính là những người đã dẫn dắt chúng ta đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho mỗi chúng ta . Thầy cô chính là người lái đò và khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Trong quá trình lái đò đó thầy cô dạy cho chúng ta biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách và dạy cho chúng ta biết
biết thế nào là hy sinh, thế nào là cuộc sống, biết yêu gia đình, yêu bạn bè...Thầy cô dạy chúng biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch rồi dạy chúng ta sống sao cho có tâm có đức...

Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, chèo lái chuyến đò mà chúng ta đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm hân hoan không chỉ riêng của chúng ta, của cha mẹ mà còn của thầy cô nữa.

Tháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò tri thức thầy đưa bao người.

Thầy như biển rộng sông dài

Thầy như ánh nắng ban mai rạng ngời.

Với bất kì ai khoảng thời gian đi học cũng là khoảng thời gian đẹp nhất và mang nhiều kỉ niệm nhất về mái trường về thầy cô và bạn bè. Thầy cô là người thầm lặng chắp cánh cho ước mơ của mỗi người bay cao và bay xa, cho chúng ta hành trang tri thức bước vào đời, giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn, một tương lai tốt đẹp và trở thành người có ích cho xã hội. Ngày 20 tháng 11 vừa là ngày để học trò có thể bày tỏ được tình cảm biết ơn đối với thầy cô vừa là dịp  thầy trò được gần gũi nhau hơn để hồi tưởng lại, nhớ lại những tháng năm đã qua với từng thế hệ học trò lớn lên và đạt được những thành công nhất định.

Hình ảnh người thầy giáo không chỉ đẹp lòng mỗi thế hệ học trò mà còn đẹp qua các áng văn thơ, không những thế còn được nhiều nhạc sĩ phổ thành nhạc và được các em cất cao tiếng hát trong mỗi dịp kỉ niệm như:

Bụi phấn:

"... Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi
Thời gian trôi mau, Cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường..."

Nhớ ơn thầy cô:

"... Về lại trường xưa với bao kỷ niệm
Bóng dáng cô thầy vấn vương không rời
Một thời tuổi thơ trôi theo cánh phượng
Lời thầy cô vọng mãi..."

 Khi tóc thầy bạc trắng:

"... Khi tóc thầy bạc, tóc em vẫn còn xanh
Khi tóc thầy bạc trắng, chúng em đã khôn lớn rồi
Thời gian trôi mau, Cầu Kiều thầy đưa qua sông
Tuổi ấu thơ như hoa nở dưới mái trường..."

 Mái trường mến yêu:

"... Ôi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu
Có loài chim đang hót âm thầm tựa như nói
Vì hạnh phúc tuổi thơ, cho đời thêm sức sống
Thầy dìu dắt chúng em với tấm lòng thiết tha..."

 Mong ước kỷ niệm xưa:

"... Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa, lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa..."

Nghề giáo là một nghề cao quý luôn được cả xã hội kính trong ..Vì thế với truyền thống tôn sư trọng đạo mà cha ông ta truyền dạy từ bao đời mà mỗi chúng ta luôn khắc cốt ghi tâm:

Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.

( Nhất tự vi sư, bán tự vi sư )

Không thầy đố mày làm nên.

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.

Uống nước nhớ nguồn.

Đó là những câu thành ngữ mà từ thuở ấu thơ cắp sách tới trường  mỗi chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ và cũng là những bài học đầu tiên mà thầy cô giúp chúng ta nên người.

Thật hạnh phúc khi được là người đưa đò qua sông rồi thấy học trò của mình trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 /11 với vai trò vừa  là người học sinh cũ vừa là đồng nghiệp - xin gửi tới tất cả các thầy cô giáo đang công tác và những thầy cô giáo đã nghỉ hưu những lời chúc tốt đẹp, hạnh phúc và luôn thành đạt trong mọi lĩnh vực giảng dạy và nghiên cứu...

 



5 thg 11, 2012

BÀI KHÔNG TÊN SỐ 4

1 nhận xét:

       Trong không gian tĩnh lặng của màn đêm với cái se se lạnh của đầu đông....Nó có một cảm giác man mác buồn....Nó lang thang trên mạng và bỗng nhìn thấy một câu: Triệu người quen có mấy người thân lại làm Nó nhớ đến Bài không tên số 4 quen thuộc. Nó ngồi nghe lại: "Khóc cho vơi đi những nhục hình, nói cho quên đi những tội tình....." Lời bài hát diễn tả một nỗi đau đến tận cùng. Không phải là nỗi đau về thân xác, mà là nỗi đau về tâm hồn. Như một lời than, như một sự tiếc nuối "Triệu người quen có mấy người thân..." mới thấy được niềm hạnh phúc biết bao khi trong đời sống này ta tìm được một người thân, một tri kỷ. Một người biết vui với niềm vui của ta và buồn cùng với nỗi buồn của ta. Một người để hiểu, để thương, để quan tâm, chăm sóc và chia sẻ. Để những khi có nhau sẽ là niềm hạnh phúc và nếu phải mất nhau sẽ là nỗi buồn thương.
 
          Mong sao mỗi người trong chúng ta hãy dành một đôi phút trong ngày để suy nghĩ về những người thân thiết mà ta đã có hay đã gặp được trong cuộc đời này,  để biết mình đang hạnh phúc và biết quý trọng tình cảm ấy . Hãy giữ gìn từng lời nói hay hành động để không gây tổn thương, muộn phiền cho nhau. Đừng vì một chút tự ái hay suy tính mà vô tình làm những người mình thương yêu thêm xa cách.



Khóc cho vơi đi những nhục hình
Nói cho quên đi những tội tình
Đời con gái cũng cần dĩ vãng
Mà em tôi chỉ còn tương lai
*    *    *
Mãi về sau nước mắt có cạn
Khi xa đời thương cho đàn con
Triệu người quen có mấy người thân
Khi lìa trần có mấy người đưa
*    *    *
Lệ xóa cho em được không, những kỹ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tim
Đếm cho em những giây phút mặn nồng
Giữ cho em mái tóc bồng
*    *    *
Lời anh nói sẽ còn mãi đấy
Chuyện mai sau xin giữ trên tay!