|
| ||
|
22 thg 7, 2012
TÌNH BẠN
16 thg 7, 2012
NHỚ LẠI BUỔI ĐẦU ĐI HỌC
Hôm nay tựu trường! Cái cảm giác hồi hộp, háo hức của buổi đầu đến trường lại trở về trong tâm trí của không những Tôi mà còn của rất nhiều thế hệ học trò,giáo viên.... Cái cảm giác còn mới nguyên như ngày hôm qua - ngày bỡ ngỡ bước chân vào lớp 1. Tôi xin tặng tất các bạn một trong những bài văn hay và giàu xúc cảm nhất viết cho tuổi học trò. Đây cũng là bài văn mà Tôi rất thích trong suốt thời gian học và dạy Tiểu học. Chúng ta hãy cùng đọc và cảm nhận lại cái tươi mới của ngày xưa cũ khi mới cắp sách tới trường bạn nhé! NHỚ LẠI BUỔI ĐẦU ĐI HỌC Thanh tịnh Hàng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, lòng tôi lại nao nức những kỹ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên sao được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này đã quen đi lại nhiều lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi đang có sự thay đổi lớn : hôm nay tôi đi học. Cũng như tôi, mấy bạn học trò bỡ ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim nhìn quãng trời rộng muốn bay nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những người học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ. Không biết tự bao giờ, tác phẩm: “ Nhớ lại buổi đầu đi học” của nhà văn Thanh Tịnh đã đi sâu vào trong tâm trí tôi. Để mỗi lần nhớ lại bài văn đó, lòng tôi lại xốn xang những cảm xúc khó tả: Thanh Tịnh đã viết: “ Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm dắt tôi đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại nhiều lần nhưng hôm nay tôi thấy lạ. Cảnh vật xung quanh tôi có sự thay đổi lớn: Hôm nay, tôi đi học”. Nhiều thế hệ học sinh và thầy cô giáo đều đã thuộc lòng đoạn văn này. Đây là kí ức tuổi thơ của một cậu học trò lớp Ba trong ngày khai trường. Đây chỉ là một đoạn mở đầu của bài văn nhưng đã cho ta thấy tài năng quan sát và cảm nhận tinh tế của tác giả. “Sương thu và gió lạnh” đích thực là không khí của ngày khai trừơng Việt Nam . Sau những tháng nghỉ hè, con đường “quen” bỗng dưng thấy “lạ”. Chính sự xa cách của những ngày hè mà khiến cậu bé tạm quên việc học hành và giờ đây mới thấy nhớ, thấy thương, thấy thèm được gặp lại trường xưa, bạn bè và thầy cô. Tuy không nói thành lời nhưng ta nhận thấy cảm xúc của cậu bé đậm đặc những kỉ niệm của tuổi học trò. Kí ức đó lớn dần, nó xôn xao, nó thấp thỏm trong “buổi mai hôm ấy”, thôi thúc cậu nhanh chân rảo bước tới trường – “hôm nay, tôi đi học”. Có xa cách mới có nhớ thương. Nếu không có những ngày hè thoả thích thì khó có nỗi nhớ trường, lớp, thầy cô, bạn bè như cậu bé và lại càng không có những cảm xúc đẹp đẽ bay bổng, ngây ngất trong ngày tựu trường… Làm thế nào để có những cảm xúc trên? Làm thế nào để có một cách viết giản dị mà dạt dào yêu thương như Thanh Tịnh. Đó chính là những thử thách lớn đối với thầy cô giáo trong việc cải tiến phương pháp giảng dạy. Phải tạo hứng thú, phải nuôi dưỡng và kích thích những cảm xúc lành mạnh của học sinh. Cảm xúc ấy sẽ thăng hoa, sẽ trở thành những tác phẩm lớn toả sáng trong tâm hồn mỗi người, làm đẹp cho cuộc sống… |
15 thg 7, 2012
5 thg 7, 2012
KHOẢNG CÁCH - TÌNH YÊU - NỖI NHỚ
K
H
O
Ả
N
G
C
Á
C
H
T
Ì
N
H
Y
Ê
U
N
Ỗ
I
N
H
Ớ
Không
biết giờ này người bên ấy ra sao
Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp
Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc
Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường?
Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương
Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn
Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước
Được bên nhau...cũng thấy khó vô cùng.
Không biết giờ này anh có biết hay không?
Em nhớ đến anh hơn những gì gọi nhớ
Từng đêm buồn chỉ mình em cùng gió
Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người
Em nhớ anh ! Chỉ biết nhớ vậy thôi !
Bởi khoảng cách bao la em làm sao đắp nổi?
Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi...
"Phải hoán đổi làm sao em mới được bên người? "
Khoảng cách - Tình yêu - Nổi nhớ....chơi vơi !
ST !
30 thg 6, 2012
HÃY NHÌN XUỐNG TRƯỚC KHI NHÌN LÊN
25 thg 6, 2012
CÙNG ĐỌC VÀ CẢM NHẬN
|
Cuộc sống quanh ta thật tươi đẹp phải không bạn? Vậy thì không có lý do gì mà chúng ta phải bi lụy, buồn chán, bằng mọi cách chúng ta hãy tự tạo cho cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn và vui vẻ hơn bạn nhé! 1. Nếu không có ai bên cạnh, hãy thử một mình nghe nhạc, đọc sách, chơi game, xem phim, viết blog, viết nhật ký.. Hãy tập quen dần với bản thân mình.. 2. Nếu như cảm thấy đau đớn trong lòng, hãy tìm một góc nhỏ hoặc trốn trong chăn khóc một trận long trời lở đất, chẳng cần ai đồng tình thương hại. Khóc xong rồi ngày mai lại vui vẻ tiếp tục cuộc sống.. 3. Nếu có một ai đó làm chậm bước chân của mình, hãy nhẹ nhàng rẽ sang hướng khác. Người không biết quý trọng mình không đáng để mình tiếp tục cho đi tình bạn hoặc tình yêu vì cuối cùng người bị tổn thương nhiều nhất sẽ là mình mà sẽ không có ai xót xa cho mình. 4. Nếu mà có thể không hút thuốc thì đừng hút.. có thể không uống rượu thì đừng uống. Đây là những hành vi hủy diệt bản thân, nếu là vì ai đó mà làm vậy.. thì rõ ràng mình là đứa ngốc xít.. những người thật sự yêu mình sẽ không làm mình đau. 5. Lúc đau buồn nên tìm một người bạn mà mình tin tưởng để trút tâm sự, không nên chịu đựng một mình, làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn.. 6. Lúc không vui buổi sáng có thể ngắm trời xanh mây trắng, buổi tối có thể ngắm trăng ngắm sao, đất trời bao la rồi sẽ có nơi thuộc về mình. Thà rằng đau một cách cao ngạo còn hơn yêu trong lén lút. Hãy nói với bản thân mình "You're the best" và giữ vững niềm tin. 7. Đừng vì cô đơn mà chọn đại một người để yêu. Thật chẳng công bằng cho cả hai và cũng thiếu trách nhiệm. Hãy tìm một người bạn tri kỷ chứ không phải người yêu. 8. Nhớ kỹ ngày sinh của người mình yêu thương, đó là gia đình và cả chính mình. Sinh nhật mình không ai tặng quà cũng chẳng sao, mình vẫn có thể mua quà tặng ba mẹ. Nên nhớ, cha mẹ là người vất vả nhất khi mình sinh ra đời. 9. Lúc rảnh rỗi hãy nghe một đoạn nhạc hòa tấu nhẹ nhàng, đọc vài trang sách hay, ngủ một giấc trưa. Khi tâm trạng không vui cũng có thể ngủ một lát. 10. Bắt đầu từ bây giờ, phải thông minh một chút, đừng bao giờ hỏi người khác có nhớ mình không, có yêu mình không? Nếu người ta nhớ và yêu mình thì người ta khắc sẽ nói.. những lời này mà thốt ra từ miệng mình thì người ta sẽ trở nên kiêu ngạo và không quan tâm. 11. Không nên quá quan trọng hoá một số người hoặc một số việc, hãy để tất cả thuận theo tự nhiên. Thế giới này vốn không công bằng mà, quá quan trọng một việc gì đó sẽ đánh mất giá trị của bản thân. 12. Đừng vì bất cứ ai hay bất cứ việc gì mà ngược đãi bản thân như nhịn đói, khóc thương, tự kỷ, stress.. , đấy là những hành động chỉ có ngốc mới làm. Tất nhiên, đôi khi có ngốc nghếch một chút cũng chẳng sao, chẳng ai thông minh suốt cả đời.. 13. Dù trong bất kỳ tình huống nào cũng không nên nói xấu người khác. Nếu bắt buộc phải nói thì nói vài lời tốt đẹp. Dù sao thêm một người bạn, cho dù không phải là thân thiết lắm vẫn hơn là thêm một kẻ địch vì vài lời nói thiếu thận trọng, thiếu suy nghĩ của mình. 14. Phải có một số bạn khác phái, chỉ đơn giản là bạn thôi nhưng lại là những quân sư tài ba cho mình khi cần thiết. 15. Hãy học cách thay đổi mình khi nỗi đau đến. Có những lời, nên chôn chặt trong lòng. Có những nỗi đau nên lẳng lặng quên đi. Khi đã trải qua, thấy mình trưởng thành hơn, tự mình hiểu là đủ. Có những thay đổi mình không cần phải nói ra, người ta sẽ nhìn thấy. 16. Hạn chế tranh cãi với người khác. Trong cơn giận người ta rất đáng sợ, sẽ vì mất điều khiển mà nói hoặc làm những điều đáng sợ không kém. Hãy nhẫn nhịn rồi suy nghĩ căn nguyên của vấn đề mà giải quyết trong êm đềm. 17. Cho dù phát sinh mâu thuẫn với bất cứ ai, cố gắng giải quyết càng sớm càng tốt, càng để lâu sự việc sẽ càng khó giải thích. Nếu trong phạm vi chấp nhận được hãy xin lỗi trước. Ngẫu nhiên chịu lún trước cũng không phải là việc quá tệ đâu.
|
20 thg 6, 2012
ĐỪNG VÍ EM LÀ BIỂN
Đừng ví em là biển
Sâu thẳm và bao la
Thuyền nan em bé nhỏ
Không xa được bến bờ
Đừng ví em là biển
Nước mặn chát chân trời
Giữa mênh mông vẫn khát
Không uống được anh ơi
* * *
Đừng ví em là biển
Ngàn năm sóng xô hoài
Suốt cuộc đời không gặp
Bến bờ nào tàn phai
Vị mặn dâng cho đời
Buồn vui đầy lại vơi
* * *
Em không là biển khơi
Em chỉ là em thôi
Đừng ví em là biển
Càng rộng càng cô đơn
Mỗi năm ngàn trận bão
Tan nát cả tâm hồn